Bài phỏng vấn Gs Stephen B. Young, giáo sư Luật khoa tại Đại học Harvard, Hoa Kỳ về tình hình chính sự và giới trẻ Việt Nam ngày nay.
KBCHNTV – Stephen B. Young là phó Viện trưởng trường đại học luật khoa Havard nay là chủ tịch của tổ chức Caux Round Table – ông là người theo tổ chức Liên Minh Dân Chủ thuộc hệ phái Nguyễn Đình Huy và cũng là người can thiệp NNVN trả tự do cho Nguyễn Sỹ Bình và Hoàng Duy Hùng năm 1993. Có vợ người Huế nói thông thạo tiếng Việt và Stephen B. Young chống NNVN cực kỳ. Hiện nay HDH đã là đệ tử của Ngô Thanh Hải điều này chứng tỏ HDH không quay đầu như đã đánh lừa nguyên TT Nguyễn Thanh Sơn, Trung tướng Trịnh Lương Hy và báo Nhân Dân (Thuận Hữu – Hà Nam – Đức Dũng). Tòa soạn đăng bài phỏng vấn để rộng đường dư luận Spephen B. Young là ai và NTH – HDH là ai? NTH có nhà máy tại TQ – HDH luôn bênh TQ đủ thấy họ là người như thế nào?
Lưu ý: Bài này cũng cải chính vieo clip số KBCHN2023_159 nói ông Stephen B. Young là dân biểu và đã quá vãng. Xin thành thật xin lỗi GS Stephen B. Young và quý KTG, độc giả KBCHNTV.
Phóng viên: Theo giáo sư, đâu là những nguyên nhân chính đã trói buộc Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) và ĐCS Trung Quốc (ĐCSTQ) trong thời gian dài, trong chiến tranh và cho đến ngày hôm nay?

.
Gs Stephen Young: Thưa anh, nhiều người biết thì ĐCSVN phải biết ơn TQ nhiều chuyện. Bắt đầu từ chiến trận Việt Minh, nếu TQ, nếu ông Mao Trạch Đông không giúp ĐCSVN và Việt Minh hồi năm 50-51, nhất là trận Điện Biên Phủ năm 54 thì chưa chắc cộng sản đã đánh được người Pháp. Nhưng lúc đó có hai cường quốc cộng sản, một là TQ, hai là Nga (Soviet Union), ĐCS phải chơi hai bên, tức là họ phải lấy lòng TQ và cũng phải lấy lòng Nga Sô. Không biết là trong bao nhiêu năm, trong ĐCS có hai phe lớn, một phe của Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, phe kia của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Hình như là ông Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp thân Nga hơn TQ, còn ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chơi với bên nào cũng được hết. Đảng gặp tình trạng nguy lắm sau khi Nga sụp đổ, vì khi có Nga và TQ thì có thể chơi hai bên, không có bên nào có ảnh hưởng nhiều quá. Nếu TQ đòi hỏi nhiều quá thì VN đi theo Nga, nếu Nga lại ép cái gì thì lại theo TQ. Ông Lê Duẩn phải nhờ người Nga để lấy lại miền Nam năm 75, vì Nga đã tiếp tế cho bắc Việt sau năm 73, và nếu Bắc Việt không có võ khí, không có xe tăng, đủ thứ của Nga thì không thắng được miền Nam. Nhưng lúc Soviet Union sụp đổ thì chỉ còn TQ.
.
Theo kinh nghiệm của tôi nói chuyện với những người cộng sản cấp lớn thì năm 91-92-93, lúc đó đảng không biết đi về đâu. Có một phe, người cầm phe đó là ông Lê Đức Anh, họ muốn đi với TQ. Họ sợ người Mỹ vì họ biết nếu đi với Mỹ thì họ phải dân chủ hóa VN, họ phải có tự do nhiều hơn cho dân. Họ không muốn làm như vậy. Có một phe khác, có một phe không muốn đi với Tàu. Hình như là vì tinh thần dân tộc VN, họ muốn VN độc lập, họ không muốn VN lệ thuộc TQ, lệ thuộc Bắc Triều. Lúc đó đã bắt đầu nghe chữ “Bắc Triều”, nhưng người cộng sản không nói “Bắc Triều” vì họ không thích. Hai phe đó cạnh tranh. Năm 90, rất là bí mật, phe của Lê Đức Anh có thỏa hiệp giữa hai đảng. Tôi thấy đảng quyết định đi với TQ. Vào năm 93, một số anh em VN trong liên minh dân chủ ở hải ngoại và trong nước có phong trào dây dựng dân chủ, tính tổ chức hội thảo để tìm một cách khác cho đảng, lúc đó chính tôi đưa ra một kế hoạch, để cho ĐCS từ từ dân chủ hóa VN mà họ không mất quyền hoàn toàn và họ không bị ai hạ họ hoặc trả thù vì tội của ĐCS. Nhưng phút chót, ông Lê Đức Anh đi Bắc Kinh nói gì với TQ tôi không biết, hội thảo bị dẹp, tôi bị bắt làm việc với công an mấy ngày. Những người bạn, như anh Phạm Thái Nguyễn Ngọc Tân phải đi tù mười mấy năm nữa. Tôi nghĩ từ lúc đó, phải nói rõ là vì quyền lợi của đảng, không phải quyền lợi của dân tộc và của đất nước VN, đảng phải có một thế lực ở ngoài để nuôi họ. Tại sao vậy? Tại vì lúc đó, tôi nghĩ rằng, sau khi nói chuyện với người cộng sản, họ biết dân VN không thích ĐCS, không thích lý thuyết cộng sản. Chính lúc đó đảng bỏ lý thuyết Mác-Lê, thành ra họ không có lý thuyết. Họ chỉ có bộ máy công an. Lúc đó có hai cái đi song song với nhau: quyền của công an lên hơn là đảng, tức là có Tổng cục 2; và đi với TQ. TQ đặc biệt là làm thầy của công an VN. Tôi thấy năm nay 2014, thế lực chính của cộng sản là lực lượng công an trong nước. Nhờ sự ủng hộ của TQ thì công an mới làm ăn được.
.
Phóng viên: Thưa giáo sư, giáo sư đã có thời gian phục vụ tại VN trước 1975 trong chương trình phát triển nông thôn. Giáo sư cũng là người nghiên cứu tường tận lịch sử VN, đặc biệt quan tâm đến thời cuộc VN ngày hôm nay. Khi nhìn toàn cục bức tranh xã hội VN ngày hôm nay, người ta có thể thấy hầu như về rất nhiều phương diện, CSVN đã lệ thuộc vào CSTQ. Với kinh nghiệm và kiến thức của GS về tình hình VN và Đông Nam Á, giáo sư có thể có giải pháp khả thi để VN thoát khỏi sự lệ thuộc vào Bắc Kinh?
.
Gs Stephen Young: Theo tôi con đường tốt nhất là phải tìm lối thoát KHÔNG ĐỔ MÁU. Nếu bắt buộc thì có thể cũng như những lần trước: đời Ngô Quyền, đời Lý Thường Kiệt, đời Trần Hưng Đạo, đời Lê Lợi, đời Nguyễn Huệ Quang Trung, phải đổ máu. Nhưng nếu tránh thì tôi nghĩ cái đó là hay hơn nhiều. Mà tránh đổ máu cũng hợp với đạo Phật, mà cũng hợp với đạo Thiên Chúa, vì Chúa Jesus đã nói mình phải thương người chứ không phải có ý giết người. Nhưng làm sao mà VN thoát khỏi ảnh hưởng của TQ một cách không đổ máu? Chỉ có cách là ĐCS phải dân chủ hóa VN, ĐCS phải hy sinh MỘT PHẦN toàn quyền kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, quân sự; phải lần lần mở cơ hội cho những người VN khác có thể ra ứng cử, có thể vào chính phủ, đại biểu quốc hội… Thứ nhất là phải cho quân đội VN ra khỏi chỉ huy của công an, mà những người chỉ huy quân đội và công an không thuộc một đảng nào hết, họ chỉ phải trung thành với Tổ quốc và dân tộc. Nếu người cộng sản, thí dụ họ muốn sửa Hiến pháp, bỏ điều số 4, họ nói là mình chỉ là một chính đảng mà thôi, và sẽ có nhiều chính đảng nữa. Họ có thể làm, họ có thể làm ngay; tuy nhiên họ có muốn làm hay không, đó là câu hỏi.
.
Mình có thí dụ của Jaroleski ở Ba Lan, mình có thí dụ Gorbachev ở Nga. Nhưng bộ chính trị của đảng đã quyết định năm 92-93, ở VN không bao giờ có hai cái: không bao giờ có một ông Gorbachev’s land ở trong đảng và thứ hai không bao giờ có một vụ Thiên An Môn. Tức là đường lối của đảng là tiếp tục cai trị toàn quyền, mà trong nội bộ không có diễn tiến hòa bình, diễn biến hòa bình (cười) coi như là cái bịnh cancer, cái ung thư làm cho họ chết. Nhưng tôi nghĩ họ phải suy nghĩ lại. Năm nay là năm 2014 họ phải suy nghĩ. Các anh tiếp tục con đường này thì các anh sẽ chết. Nếu các anh không đổi lập trường, không đổi đường lối đi, không đổi cách suy nghĩ thì sẽ chết. Muốn sống thì phải sửa đổi. Lý do người VN nào, kể cả người cộng sản, hiểu rất rõ là trời đất luôn biến chuyển, vũ trụ luôn biến chuyển, âm dương luôn luôn biến chuyển. ĐCS muốn theo thời đại thì cũng phải thay đổi. Nếu chính họ đứng lên thay đổi và sửa VN lại cho tốt, tôi nghĩ rằng dân VN sẽ biết ơn và cũng sẽ bỏ phiếu cho họ một phần nào.
.
Phóng viên: Nói đến lịch sử ĐCSVN là nói đến lịch sử của tội ác, của những chuỗi tội ác trong hơn 70 năm họ đã cai trị VN. Trong vô số những tội ác họ đã gây ra cho chính dân tộc của mình, theo giáo sư đâu là tội ác lớn nhất?

.
Tôi thấy tội ác lớn nhất là tham quyền, có tham vọng độc tài. Trong lúc dân không ưa, họ giết những người không chịu hầu cho mình. Thành ra, tội đó theo tôi bắt đầu nở ra năm 45-46. Tức là năm 45 ĐCS nhờ Hồ Chí Minh cam kết với Pháp để hợp tác với Pháp, để Pháp công nhận ĐCS với hình thức Việt Minh, để cho ông Hồ Chí Minh lãnh đạo chính đảng nhất của người VN. Sau đó ĐCS đã giết bao nhiêu người, mà giết người là đổ máu, mà nếu đổ máu thì không có đức, không có đức thì ai sẽ có cái gì tốt? hạnh phúc ở đâu? Từ đâu ra mà có hạnh phúc nếu mình đổ máu nhiều quá? Trương Tử Anh của Đại Việt, ai giết? Lý Đông A của Duy Dân, ai giết? Đức Huỳnh Giáo Chủ, ai giết? Năm 70, tôi đến Đà Nẵng, có người cho tôi vào nhà của Cao Đài. Tôi vào một phòng rất lớn. Tôi thấy hình ảnh ở trên tường nhiều lắm. Tôi hỏi những người này của ai? Họ nói rằng đây là 3000 người Cao Đài bị Việt Minh giết hồi năm 45-46. Tôi nghĩ đó là sự khởi đầu của một chiến trận giữa người Việt với nhau. Vì chiến trận đó mà một triệu đến hai triệu người VN chết. Đó là một tội biết bao lớn. Trong lịch sử xã hội VN, có người Việt nào cố ý tạo điều kiện cho một triệu đến hai triệu bà con của mình chết? Tôi biết ông Trần Thủ Độ đã có mưu giết công thần nhà Lý, nhưng tôi nghĩ cái đó nhiều nhất là hai ngàn hay ba ngàn người gì đó. Số người VN chết vì cộng sản đã quá nhiều rồi.
.
Tôi thấy một tội khác nữa không phải bằng bản thân người mà bằng tinh thần. Từ năm 75 đến giờ chế độ cộng sản không tạo ra được một nền đạo đức lương tâm cho người VN. Người VN, nhất là người trẻ, hoàn cảnh của họ là chạy theo tiền bạc, chạy theo quyền lợi, chỉ lo cho mình thôi. Họ mất phần lớn những gì quý tốt của văn hóa dân tộc VN. Tôi đã thấy hậu quả ở TQ. Tôi đi TQ tôi gặp bao nhiêu người Tàu. Người Tàu tham nhũng lắm. Họ quên những văn hóa cao quý của Khổng Tử và Mạnh Tử. Ở Nga cũng vậy. Bây giờ người Nga trở về đạo Thiên Chúa, nhưng người nào cũng tham nhũng nhiều. Ảnh hưởng của cộng sản đối với nền trí tuệ, nền đạo đức của một dân tộc coi như là một tội ác.
Phóng viên: Giáo sư có tin là CSVN sẽ sụp đổ và sẽ sụp đổ dưới hình thức nào?
.
Gs Stephen Young: Lịch sử cho mình biết nhiều trường hợp một chế độ độc tài sụp đổ. Phải có thời cơ, phải có một kết luận cấp dân (dân kết luận) là chế độ này không tốt, chế độ này chỉ vì quyền lợi của một số người chứ không giúp ích cho đất nước. Thứ ba là phải có biến cố nào đó, tiếng Anh gọi là một trigger. Biến cố cũng phải nhờ một chuyện đã xảy ra ở trong nước hoặc ảnh hưởng những chuyện ở ngoài vào trong nước. Một điều nữa là chính người của chế độ đa số phải thất vọng, không muốn hy sinh mình cho chế độ nữa. Tức là, điều quan trọng nhất là lính, cảnh sát, công an không dám giết dân. Lúc mà lính và công an không dám giết dân thì chế độ sẽ sụp. Nghĩ về VN thì trường hợp nào có thể đến, đó là lúc dân ngộ ra được, đòi hỏi tự do dân chủ, không lệ thuộc Bắc Triều nữa; mà lính và công an cấp nhỏ thông cảm với dân, họ thấy dân có lý và họ không bắn dân. Lúc đó chế độ sẽ sụp.
.
Phóng viên: Bây giờ chúng ta nói đến giới trẻ Hồng Kông. Họ đã tạo ra một chấn động rất lớn cho toàn thế giới qua những cuộc biểu tình quy mô, có trật tự, có kế hoạch. Mục đích của họ là đòi hỏi Hoa Lục để họ được quyền tự do chọn người lãnh đạo cho bán đảo này vào năm 2017. Từ bối cảnh đó, chúng ta liên tưởng đến giới trẻ VN. Chưa chắc giới trẻ VN có tinh thần tranh đấu dân chủ như giới trẻ Hồng Kông, tuy nhiên nhìn về tương lai giáo sư có nghĩ rằng sẽ có một biến cố tương tự như Hồng Kông hay không?
.
Gs Stephen Young: Theo tôi, phải học lịch sử VN. Phải biết rõ người VN, nam và nữ, có gì đặc biệt. Tại sao dân tộc VN có số riêng? Tại sao trời đã tạo ra dân tộc VN. Người VN khác người Tàu, người Nhật, người Thái, người Mỹ, người Đức, người Pháp ở điểm nào. Thứ hai, giới trẻ VN phải nắm chắt người VN có điểm gì quý, điểm gì đặc biệt, có cái gì có danh dự, có cái gì đóng góp cho nhân loại. Phải biết cái đó để mình có tự ái, mình có lý do bảo vệ Tổ quốc của mình. Nếu giới trẻ học lịch sử thì họ biết công cuộc lấy lại độc lập, lấy lại hạnh phúc cũng phải kéo dài nhiều năm. Nếu một người đứng lên thất bại thì cái đó không phải là xong chuyện, sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ một trăm, thứ hai trăm… Nếu giới trẻ nhớ lại thời Bắc thuộc, gần như một nghìn năm, bao nhiêu người từ Hai Bà Trung, rồi người này người kia, mới tới Ngô Quyền; nhiều người VN đã đứng lên giữ được tinh thần dân tộc. Thành ra tôi thấy giới trẻ bổn phận của họ là tìm ra tinh thần dân tộc và giữ được cái đó và phổ biến trong giới anh em. Nói đến Hai Bà Trưng, có một điều xin nhắc lại là vai trò của phái nữ. Các cô gái VN cũng có thể đóng góp cho việc lấy lại độc lập. Việc mang lại hạnh phúc cũng nhờ cô gái cũng như các anh. Một đặc điểm của người VN là họ tin “phúc đức tại mẫu”, thành ra phụ nữ, các cô gái, bà mẹ cũng có vai trò giao lại cho con cháu những cái gì quý mà tổ tiên đã để lại.
.
Comments
Post a Comment